Nước Việt Nam ta có lịch sử dựng nước, giữ nước nhiều ngàn năm lịch sử - Nhà nước Âu Lạc do các vua Hùng (2879-258 trước Công Nguyên) thuỷ tổ các nhóm cư dân Bách Việt dựng nên. Dân ta lúc đầu thờ tổ tiên và thần Thổ địa, thần Hà Bá với nhận thức Đất có Thổ công sông có Hà bá. Việc thờ cúng Tổ tiên – Thổ công Hà bá có nghi thức có lễ phẩm mà Bánh chưng – Bánh giầy tượng trưng cho Trời tròn – Đất vuông là biểu tượng độc đáo của dân tộc ta. Ở các chùa thờ Phật kiêng sát sinh, các tăng ni Phật tử đã sáng tạo bánh chưng chay dùng dừa, lạc thay thịt.

0j62

Các tôn giáo ngoại nhập thì Phật giáo sớm nhất. Các nhà nghiên cứu lịch sử Phật giáo, các bậc Trưởng lão sau nhiều năm nghiên cứu, khảo sát thực địa đã thống nhất: Phật giáo truyền vào Nê-Lê tên cổ của dãy núi Đồ Sơn – thành phố Hải Phòng, nay từ Nê-Lê truyền lên Luy Lâu, tên thường gọi là Dâu huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, từ Luy Lâu truyền sang Bành Thành và Lạc Dương, Trung Quốc. Xưa làng nào cũng có chùa, có làng có nhiều chùa. Chùa thờ Phật là “mái nhà che chở hồn dân tộc” là nơi “vui tuổi già” “trẻ vui nhà già vui chùa”. Trẻ em Việt Nam nào mà lúc nhỏ không theo bà, theo mẹ lên chùa. Tuy chưa biết gì về Phật giáo, nhưng thoạt vào đã thấy ở gian chính pho tượng đẹp đẽ uy nghi hiền từ Phật tổ Như Lai có Cửu long phun nước, đứng cạnh có hai pho tượng Hộ pháp giúp việc khuyến thiện trừng ác, có tượng Thổ địa lo việc giữ gìn đất đai của chùa, của làng sẵn sàng trừng trị kẻ tham lam chiếm công vi tư, một pho tượng Bồ tát Quan Âm hiền từ nhiều mắt nhiều tay nhìn thấy mọi việc, sẵn sàng cứu vớt chúng sinh, những phật tử ít học không thể hiểu nguồn gốc ý nghĩa pho tượng, chỉ nhớ sự tích Bà đã được Việt Nam hoá:

Thuở làm vợ, chồng ngờ thất tiết lúc giả trai bị gái đổ oan tình. Nhìn pho tượng, ta kính trọng mến mộ người đàn bà Việt Nam hiền từ đoan chính vị tha.

Những ngày mùng một, hôm rằm, phật tử trai giới lên chùa lễ Phật, tay lần tràng hạt, miệng niệm Nam mô A di đà Phật, kính cẩn cúi đầu lễ Phật. Họ cũng không cần biết phải niệm Nam vô theo Hán ngữ hay Amida theo tiếng Phạn. Nhưng họ đinh ninh Phật ở trong lòng (tâm) họ, mọi ý nghĩ, mọi lời nói, mọi việc làm của họ Phật đều rõ ai làm trái sẽ phải tội.

Những ngày lễ trọng như Phật tổ giáng sinh, Phật thành đạo, Phật Nhật Niết bàn thì các phật tử, gia đình phật tử đều lên chùa làm lễ, lắng nghe các nhà sư trụ trì tụng kinh kể kệ.

Thực ra, ở các làng Việt Nam vào dịp cuối xuân đầu hạ đều làm lễ Kỳ an với đàn nội, đàn ngoại. Đàn nội thời Trời, Đất, Phật, Thánh, Nam Tào, Bắc Đẩu, Đương Niên, Đương Cảnh, Ngũ Phương. Đàn ngoại thờ Minh Vương với hai viên quan văn, quan võ đứng hầu, ngoài có năm vị Ôn chúa, mỗi vị mũ áo khác màu, tay cầm kiếm, tay cầm cờ. Lại có tượng Giám đàn tay chống thanh quất. Ngoài sân bầy hình nhân cũng chống cây quất gọi là ông Giám đàn. Lại có tên lính cưỡi ngựa, sau lưng có lá cờ lệnh, là người truyền lệnh của các quan. Lại có các ông Thiên Lôi, bà La Sát, núi Thu Tinh, thuyền rồng, voi, ngựa, hình nhân, khí giới…

Trước hết cúng đàn ngoại, rồi mới cúng đàn nội đều do nhà sư chủ lễ phát tấu tâu với Trời, Phật đề cầu cho dân làng được bình an khang khái. Hôm sau cúng đàn nội dẫn lục cúng (hương, hoa, đăng, trà, quả, thực) dâng lục cúng xong thì cúng cát đoạn, kế đến cúng tràng phiên. Cuối cùng lên đàn Mông sơn thí thực, cúng thí thực xong thì phóng sinh. Cuối cùng làm lễ tạ Trời – Đất – Phật hoá vàng và tiễn Ôn chúa – Thổ địa. Chùa nào cũng thờ thần Thổ Địa còn gọi Thổ thần hay Phúc Đức chính thần giữ việc cai quản đất đai. Ngài rất linh thiêng, tục ngữ có câu: “Thổ địa linh hổ tinh không dám bén mảng”. Tục nước ta, khi nhà có giỗ hay tảo mộ thanh minh trước khi tiến lễ phải kính cáo bản gia Thổ công thần kỳ Thổ địa cho phép mời chân linh, sau khi dâng lễ cúng rồi mời cung thỉnh Ngài. Ngài luôn lo giúp rồi mới thụ hưởng sau.

Tháng 7 Âm lịch là tết Trung nguyên, đại lễ xá tội vong nhân, dân dâng lễ, trong đó không thể thiếu nồi cháo thí thực, các vãi lấy lá đa quấn đựng cháo giành cho vong linh trẻ nhỏ, cụ già. Chùa còn cho diễn tích chèo Phá ngục huyết hồ thuật lại tích bà Thanh Đề tàn ác tham lam cực độ nên khi chết phải đầy xuống địa ngục bị quỷ sứ đầu trâu mặt ngựa hành hạ con trai bà là Mục liên tôn giả vô cùng thương mẹ kiên trì tu đạo để cứu mẹ. Phật tổ cảm thông lòng hiếu đạo đã tha cho mẹ Ngài. Tôn giả khuyên mẹ tu tỉnh theo lời Phật dạy.

Lộ thần (thần cai quản đường đi lối lại của thế gian)

Theo tục nước ta, mỗi khi ra đường người ta đều cầu khấn thần phù hộ  cho được bình an, gia nhân cũng cầu khấn cho người nhà đi đến nơi về đến chốn. Nếu không may bị tai nạn chết đường chết chợ thì thân nhân phải làm lễ chiêu hồn, không để cô hồn bơ vơ thất thiểu. Ngày nay không ít người ra đường ngông ngáo, bất chấp luật lệ, qua chùa miếu, đình đền không biết cúi đầu rảo bước, gặp đám ma đám cưới vẫn nói cười hô hố, không chụi nhường đường quên lời các cụ dạy. Cùng đi ta phải nhường đường. Có kẻ lái xe đã lao vào hàng chục người đi đưa đám ma, hay lao vào đám cưới giết chết cô dâu chú rể thân nhân và bầu bạn họ như ở huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương mấy năm trước đây. Những lái xe nay đã bị xét tù tội, nhưng những oan hồn không thể không đòi chuộc mạng và Thập điện Minh vương công minh chính trực chắc sẽ nghiêm trị họ khi về nơi chín suối.

Lịch sử dựng nước giữ nước mấy ngàn năm của dân tộc ta, trải các đời độc lập tự do Ngô Đinh Tiền Lê Lý Trần Hồ đạo Phật được tôn là quốc giáo được Phật tổ Như Lai phù hộ độ trì nên dân an quốc thái, các bậc cao tăng thạc đức được triều đình suy tôn doanh hiệu cao quý Quốc sư, nhân dân, phật tử kính tin ngưỡng mộ. Khi các ngài cao đăng Phật quốc phật tử nhân dân tôn thờ, tên tuổi còn mãi với non sông đất nước.

Đến đời Hậu Lê, Mạc, Lê trung hưng, Tây Sơn, Nguyễn tuy Nho giáo được tôn là quốc giáo, nhưng nhân dân và các hoàng triều trong thâm tâm vẫn sùng tín Phật giáo. Vua Lê Thánh Tông trong bài thơ thăm chùa Dưỡng Mông (chùa Muống) huyện Kim Thành tỉnh Hải Dương chứng tỏ Ngài rất sùng kính đạo Phật.

Dưới chính thể Cộng hoà dân chủ do Đảng Cộng sản Việt Nam đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu tổ chức lãnh đạo do phải qua hơn 30 năm tiến hành cuộc chiến tranh vệ quốc đầy gian khó hi sinh nhà cửa, trường học, đình chùa, nhà thờ bị kẻ thù phá hoại, nhưng sau hoà bình với chủ trương chính sách tôn giáo đúng đắn các chùa đã được phục dựng khang trang, việc đào tạo tăng tài, ấn tống kinh sách, giao lưu quốc tế ngày càng mở rộng.

Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã đóng góp to lớn vào công việc xây dựng bảo vệ tổ quốc, góp phần vào sự nghiệp văn hoá xã hội, đặc biệt trong việc xoá đói giảm nghèo, cưu mang giúp đỡ nạn nhân chất độc màu da cam, cụ già em bé không nơi nương tựa. Hội đồng trị sự Giáo hội đã phân công Hoà thượng, tiến sĩ Thích Quảng Tùng đặc trách công việc này. Với cương vị Trưởng ban từ thiện của Giáo hội, Hoà thượng đã vận động phật tử, nhân dân, các nhà doanh nghiệp đóng góp vào các chương trình: Trái tim cho em, chương trình vì người nghèo… Đặc biệt Giáo hội đã cho xây dựng nhiều ngôi chùa ở biên giới, ở hải đảo Trường Sa góp phần khẳng định chủ quyền nước ta nơi hải đảo xa xôi.

Như vậy Phật giáo Việt Nam luôn luôn và mãi mãi đồng hành cùng dân tộc.

Ngô Đăng Lợi

 

hoi khoa hoc ptnnlnthp 5 nam

van-nghe

thong bao tuyen sinh

cung-the-thao-thanh-nien
no-gio
hai-phong
tri-tue-viet
dat-viet
so khoa hoc va cong nghe hai phong

Tổng lượng truy cập

mod_vvisit_counterHôm nay265
mod_vvisit_counterHôm qua160
mod_vvisit_counterTất cả334871

Hiện Đang Trực Tuyến: 1