0k72

Minh Trí

TRÊN NỀN NHÀ KHU CHỨNG TÍCH SƠN MỸ

Ngày 16 tháng 3 năm 1968
504 người vô tội bị sát hại ở Mỹ Lai
những con số khắc vào lịch sử
đến bây giờ ký ức chưa phai

Trên nền nhà khu chứng tích Sơn Mỹ hôm nay
còn ngùn ngụt lửa cháy
còn bữa cơm dang dở
còn ánh mắt hãi hùng từ giã trời quê

Cậu bé năm xưa sống sót còn đây
giờ là giám đốc khu chứng tích
giờ là chứng nhân lịch sử
quặn thắt lòng nhớ lại sáng đau thương

Du khách trăm miền nay về thắp hương
trong đó có cả những người xưa là lính Mỹ
một lời cảm thông, ánh nhìn chia sẻ
nỗi đau này đâu chỉ của riêng ai.

MT

.

Phan Quốc Dũng

KHÚC VỌNG ĐỒNG LỘC

Chúng tôi đâu muốn dựng tháp để chuông ngân
Đâu muốn xây tượng đài kỳ vỹ
Càng không muốn hoang phí đất làm khu tưởng niệm, đền liệt sĩ
Trên ngã ba này.
Tiếng động cơ ô tô tải nặng quân nhu
Dưới đèn dù , pháo sáng
Giây phút tĩnh lặng trong trẻo tiếng cười con gái
Rồi lấp đi , vùi đi
Bom nổ .
Đồng Lộc là cõi hoang tàn dầy kín hố bom
Tiếng nổ chát chúa ,máy bay gào thét
Đồng Lộc là những cô thanh niên xung phong trẻ trung
Cuốc xẻng san lấp đất đá
Phá bom nổ chậm
Làm đường xe qua

Chiến tranh đã xa
Ngã ba Đồng Lộc
Khói hương nghi ngút
Nhớ thương mười cô gái thanh niên xung phong
Trời xanh trong
Cờ đỏ thắm
Bao người hy sinh cho khát vọng
Độc lập tự do.

Chúng tôi đâu muốn dựng tháp để chuông ngân.

PQD

.

Sơn Thủy

MẤT CON THÊM LẦN NỮA
Con nhập ngũ ngày mẹ còn rất trẻ

Nhớ con nhiều biết chia sẻ cùng ai
Thật bất ngờ tin sét đánh ngang tai
Con hy sinh đất trời như sụp đổ.

Mấy chục năm tìm hoài không thấy mộ
Biết con nằm yên nghỉ chỗ nào đâu
Đồng đội con lặn lội khắp rừng sâu
Nhờ ngoại cảm, tâm linh đều vô vọng.

Bỗng một ngày tin vui như dậy sóng
Có tên con bia mộ nghĩa trang làng
Ở nơi xa hẻo lánh phía Tây Nam
Đón con về ấm lòng an ủi mẹ.

Và thế rồi chín năm ròng như thế
Liều thuốc thần đã giúp mẹ thọ thêm
Có ngờ đâu vệt xám quét ngang thềm
Lại tin dữ ùa về gieo giông tố.

Con không phải người từng nằm dưới mộ
Thân nhân họ đã thử ADN rồi
Mẹ mất con thêm lần nữa con ơi
Đời mẫu đơn cứ lệ nhòa thầm khóc.

ST

.

Bùi Mạnh Đức

NGHĨ VỀ CHIẾN TRANH

Ai đã từng qua Trường Sơn

Đã từng khóc bên thi hài đồng đội

Hứng mưa bom đạn giội

Mới thấy mình nhỏ nhoi

Chiến tranh đã qua rồi

Những vết hằn không bao giờ hết

Em trở về sau ngàn ngày sốt rét

Anh chống nạng tới giảng đường

Ngỡ ngàng đến rưng rưng

Không đất nước nào như đất nước chúng mình

Chẳng dân tộc nào bi thương đến thế

Giá của máu xương không đại lượng nào đong xuể

Hạnh phúc đời thường và những khát khao

Rất nhiều đời sau nhân loại ngã mũ chào

Bà mẹ Việt Nam anh hùng bất diệt

Lần lượt tiễn con đi và nhận về lời vĩnh biệt

Nước mắt lặn vào trong cho móm mém những nụ cười…

Phụ nữ Việt Nam đẹp trong mắt loài người

Vì biết thờ chồng trong suốt những năm dài đánh giặc

Nén khóc cầm khăn lau nước mắt

Khi biết chồng mãi mãi không về…

Nếu chỉ hiểu chiến tranh qua những lời thề

Những mốc son e rằng chưa đủ

Trong thẳm sâu mỗi chiến binh chiến tranh vẫn còn trú ngụ

Nghĩa tình xưa bỗng hóa nợ nần

Bởi một thời trai trẻ chiến binh

Nhiều khát vọng và đong đầy thương nhớ

Sẵn hy sinh và rất nhiều lời hứa

Trả cả đời chưa đủ nợ nghĩa tình

Qua đêm tàn đã sang buổi bình minh

Những người lính già nghĩ về thời tuổi trẻ

Hạnh phúc càng lớn cao càng thấy mình nhỏ bé

Trước những hy sinh, nghĩa cả của đời người

BMĐ

 

hoi khoa hoc ptnnlnthp 5 nam

van-nghe

thong bao tuyen sinh

cung-the-thao-thanh-nien
no-gio
hai-phong
tri-tue-viet
dat-viet
so khoa hoc va cong nghe hai phong

Tổng lượng truy cập

mod_vvisit_counterHôm nay1120
mod_vvisit_counterHôm qua1200
mod_vvisit_counterTất cả357095

Hiện Đang Trực Tuyến: 5